Chào mừng quý vị đến với Website của Lê Thị Lệ Tình.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Về một điều xưa cũ - Thơ của Đinh Lê Vũ
Tháng 11, tuyết và em
Có thể tóc xoăn sẽ già hơn tóc thẳng
sẽ già như nỗi nhớ trong anh
Tháng 11, tuyết trắng và tuyết trắng
Những sợi tóc xoăn cứ xoắn nhớ chòng chành
Tháng 11, tuyết và anh
Đều lạnh
Đều mong manh và dễ tan
Trí nhớ của anh về những lọn tóc xoăn như níu lại
...
Những con đường hun hút mãi
Lối nào về tới em?
Xoè diêm mơ về nụ hôn thơm mùi con gái
Diêm tắt rồi còn lại anh với đêm
Chẳng thể tiếp...
HUYỀN THOẠI MỘT TÌNH YÊU
Giá như được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Lúc tỉnh dậy anh đã chia tay với người con gái ấy
Giá được anh hẹn hò dù phaỉ đợi lâu đến mấy
Em vẫn chờ như thể một tình yêu
Em vẫn chờ như hòn đá biết xanh rêu
Của bến sông xa mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thủa trước
Sắc cầu vồng chấp chới phía xa xa.
Em vẫn chờ như lúa đợi sấm tháng ba
Như vạt cải đơm hoa đợi ngày...
SẮC TÍM DẠI KHỜ
Anh có thể là chỗ dựa của em không?
Em yếu đuối nên cần che chở
Em hay vấp nên cần nâng đỡ
Em dại khờ nên chẳng biết lo toan
Em đem cả cuộc đời phó mặc cho anh
Dù may rủi thôi cũng đành cam chịu
Yêu thương ơi,chắc rồi anh sẽ biết
Khi yêu em anh sẽ khổ rất nhiều
Nếu có thể sương tan vào cỏ
Thì em tin cỏ sẽ rất xanh
Nếu có thể em tin vào anh
Thì em tin anh cũng xanh...
Cơn Mưa Mùa Hạ
Em muốn làm một cơn mưa mùa hạ
Trên con đường đổ lửa bước anh qua
Gió thổi bay đám bụi bặm nhạt nhòa
Cho anh thở luồng hơi đầy mát mẻ
Em đưa anh bàn tay gầy, mảnh dẻ
Vẫn rụt rè như cô bé ngây thơ
Chỉ anh đi về hướng gió ngập trời
Anh có hiểu, đời đôi khi – giấc lạ
Ngày xa vắng biển nhiều khi im ắng
Tự tìm mình trong tĩnh lặng riêng tư
Trách chi em nghe tiếng sóng từng hồi
Xô...
Mình xa nhau rồi phải không em ?
Sinh Ngày 4 Tháng 4
Những con kiến rừng yêu mùa nào, để đẻ trứng đúng vào tháng Tư
Cả tháng Tư em bồn chồn như cả rừng kiến đốt
Như con ong
Em khích động anh bằng tưởng tượng có thật
...
Và đáp lại tất cả thèm muốn
Anh và em trong trắng trong Vũ - trụ - sơ - sinh
(Những bí ẩn được khơi mở như thể nếu không, người ta sẽ điên lên vì bức bối)
Em bắt đầu yêu anh, và
Anh yêu em, bằng sự cực đại được...
THÁNG TƯ LẶNG THINH
Tôi biết lấy gì giải thích với em đây
Ngoài phiền muộn chẳng còn chi nói nữa
Với buổi phố lanh canh đôi cánh gió
Đợt mưa trái mùa tạt lạnh ngực thời gian
Ngoài con chim ngơ ngác lối về ngàn
(Bàn tay phóng sanh mở cửa lồng quá muộn!)
Mái chùa cong ngút khói hương sùng tín
Hồi chuông trầm chết đuối dưới lòng sông
Ngoài bài thơ viết dỡ lúc cuối đông
Đem treo ngược trên ngọn bàng ngái ngủ
Ngoài đêm muộn nghe bầy dơi rời...
Thơ tháng tư - SN mình tháng tư nên tranh thủ đọc thơ về tháng tư.
Ô kìa, đã đến tháng Tư!!!
Cây diện áo xanh non sức sống..
Xuân nhẹ qua kéo Hạ rúc rích cười...
Tay em trắng, tóc mềm cài hoa nắng....
Mong manh như giọt nắng bên thềm...
Dịu dàng như hoa cười trước gió...
Ưu tư như một thoáng mưa phùn...
Bất chợt như Tháng Tư gõ cửa...
Tháng...
Khóc Nắng Tháng Tư
Thị trấn hôm nay nắng cũng điệu đàng
Nhấp nhả rọi khi hừng, khi dịu
Ngấu vừa đủ lệ em rơi xuống gối
Bốc hơi thành mảng mây xám hư vô
..Nắng hôm nay _Tháng tư
Hạ gắt từng lời khốc thô
Bảo đừng vội buồn... bữa Ngâu còn xa lắm
Lệ em rơi suốt thể này.. tội trần gian lụt lội
Nước ngập mặn thể này.. thương muôn thú khô môi
..
Đã bảo rồi, nắng hôm nay làm dáng ngây ngô
Sao em cứ nhíu mày đổ thừa...
Ghen -Tác Giả: Nguyễn Bính
Cô nhân tình bé của tôi ơi!
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi và mắt chỉ
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi
Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai
Đừng hôn dù thấy đóa hoa tươi
Đừng ôm gối chiếc đêm nay ngủ
Đừng tắm chiều nay bể lắm người
Tôi muốn mùi thơm của nước hoa
Mà cô thường xức chẳng bay xa
Chẳng làm ngây ngất người qua lại
Dẫu chỉ qua đường, khách lại qua
Tôi muốn những đêm đông giá...
Bằng Lăng
Khi xa cách anh, em mới hiểu mình
Xin anh hãy quên - đừng nhắc nhở.
Góc phố nhỏ, hoa bằng lăng đã nở
Tím ngát một chiều, nắng hạ vẫn vương.
Em và anh đã đi riêng đoạn đường
Lo lắng và hân hoan đổi khác
Sắc bằng lăng cuối mùa bàng bạc
Tóc chúng mình cùng phai theo thời gian.
Xin anh đừng trách em vội vàng
Buổi chiều ấy lỡ lần gặp gỡ.
Mỗi mùa hạ lại đẩy mình cách xa hơn nữa
Em đã rẽ đường...
Khi em ra đi
Nếu.........
Nếu ai đã có lần
Một mình trước biển
Sẽ thấy con người nhỏ bé làm sao
Nhìn những con sóng dữ thét gào
Mới hiểu được vì sao mình tuyệt vọng
Nếu ai đã có lần
Bất cần sự sống
Hãy đón hạt sương mai trên một cành hoa
Ngắm nụ cười của lứa đôi vừa được làm mẹ , làm cha
Sẽ hiểu được vì sao chúng ta cần phải sống
Nếu ai đã có lần
Thấy giữa lòng khoảng trống
Hãy hiểu rằng trong vũ trụ kia...
Điều em không hiểu !
Em không hiểu vì sao?
Dẫu còn yêu mà anh như người xa lạ
Bước qua em điềm nhiên như phố thu rơi đầy lá
Ánh mắt ngày nào rơi vào xa xăm
Vì sao cứ phải thề thốt đến trăm năm?
Mà không đối diện với nhau bằng trái tim thành thật
Vẫn còn day dứt với ngày xưa mà sao anh để mất…
Một niềm tin dại khờ nơi em
Em không hiểu vì sao trời đổi gió lúc về đêm?
Một sáng vẫn bình yên mà cây...
Hình như
Người ta thường hay nói "hình như"
Bởi chỉ nắm trong tay những điều chưa "chắc chắn"
Nhưng đôi khi biết nó là "chắc chắn"
Người vẫn hoài thích nói "hình như "
Và..."hình như" em bất lực trước ngôn từ
Nên không thể nói ra với anh những điều sâu kín nhất
Nhưng lẽ nào trên đời lại có "hình như thật"
Để không bao giờ "chắc chắn" được thứ tha
Người ta thường nói "hình như là"
Để tự an ủi mình hay làm yên lòng người...
Có một nỗi buồn không đáy thời gian Có một nỗi buồn không tan trong thời gian không đáy ... "
Có một nỗi buồn không đáy thời gian
Có một nỗi buồn không tan trong thời gian không đáy
Đó là nỗi buồn của chiếc giày chân trái
Không tìm thấy chiếc giày chân phải để thành đôi
Hỡi chiếc giày bên phải của tôi ơi
Em ở nơi đâu để tôi đi tìm mãi
Đã đôi ba lần tìm thấy chiếc giày bên phải
Thử mang vào rồi mới biết chẳng vừa chân
Mỗi lần thử mang lại đau thêm...
Trong tim em một nỗi buồn nào đấy Bài hát trong truyện thơ Tên cướp biển
Trong tim em một nỗi buồn nào đấy
Cô đơn đang ngủ, bao giờ
Nghe tiếng đập trái tim anh, cũng dậy
Ðể rồi rơi hẫng trong mơ
Một tia sáng trong lòng em đang sống
Mong anh lặng lẽ vô hình
Nhưng bóng tối của buồn đau thất vọng
Không làm nó tắt vì anh
Ðôi khi bước qua mồ em hãy nhớ
Thương em chôn dưới đất mềm
Em chỉ sợ, một điều em chỉ sợ:
Anh đã hoàn toàn quên em
Trước khi chết em...


Các ý kiến mới nhất